Câu chuyện Giữa em và cây đàn

Thảo luận trong 'Rao Vặt Miền Bắc' bắt đầu bởi hocdanguitar123, 20/1/15.

  1. hocdanguitar123

    hocdanguitar123 Thành Viên Mới

    Tham gia ngày:
    31/10/14
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Lầm tưởng một ai đó hơn em

    Tôi và em đính hôn sau 5 năm yêu nhau. Tôi cứ nghĩ tình yêu của chúng ta sẽ mãi đẹp, rồi hai ta sẽ cùng bước tới điểm cuối cùng, với lễ đường màu trắng, với tiếng nhạc rộn ràng khi tay trong tay…

    Nhưng hóa ra, cái kết thúc “hạnh phúc mãi mãi” ấy chỉ có trong những câu truyện cổ tích.

    Đó là một ngày mưa tầm tã. Trời âm u, xám xịt, mọi người vội vã lướt qua nhau, cố về nhà trước một, hai phút. Cầm điện thoại trên tay, tôi khẽ thở dài, cuộc hẹn của chúng ta có lẽ phải hủy rồi. Không được gặp em… sẽ lại là một ngày buồn chán biết bao.

    Nhưng rồi bất chợt, khi đang lặng lẽ bước qua cánh cổng của khu chung cư, tôi bỗng nghe thấy tiếng hát. Tiếng hát thanh thoát mà tràn đầy sức sống hòa cùng âm thanh ghi ta trầm ấm, dường như đã xóa nhòa đi một ngày mưa lạnh lẽo và tẻ nhạt.

    Tôi buộc phải quay lại để tìm người con gái đó. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn thuần là muốn nhìn thấy người con gái có giọng hát tuyệt vời ấy mà thôi.

    Và tôi đã thấy. Người con gái với mái tóc đuôi ngựa được buộc lên thật cao, đang ngồi dưới mái hiên ấy, say mê gảy lên những nốt nhạc êm ái.

    Một bài hát, một cây đàn, một ngày mưa, cứ thế đi vào lòng người.

    Tôi say mê ghi ta. Từng có một thời, tôi muốn ôm theo cây đàn gỗ của mình để bắt đầu nghiệp ca hát mưu sinh. Tất nhiên là bất thành. Vì nhiều lý do. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được tình yêu của tôi với cây ghi ta. Có lẽ vì thế nên, mỗi lần nhìn thấy có người đàn là trong lòng tôi lại xốn xang; có một cảm giác hoài niệm không thể nói thành lời.

    Đệm hát guitar!

    Chưa bao giờ tôi lại khao khát được đệm đàn cho một người nào đó như thế! Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là một nghệ sĩ hay gì cả… nhưng tôi khá tự tin với tài năng của mình. Cho nên, nhìn thấy người con gái này, tôi giống như gặp được người tri kỉ, chỉ khao khát muốn được cùng cô ấy trao đổi nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

    Rồi tôi lại nghĩ đến em, chúng ta yêu nhau 5 năm, tôi và em cũng từng đệm hát guitar cho nhau rất nhiều lần nhưng cảm xúc sao lại khác biệt. Tôi không thể miêu tả được nó, chỉ là cảm giác kì lạ, giống như một niềm khao khát cháy bỏng, cái mà em không thể cho tôi được.

    Tôi đến gần cô gái ấy hơn, tiếng đàn dừng lại, cô gái quay sang tôi, đôi mắt cô ấy toát lên một nỗi buồn lạ lẫm.

    “Chào em, em hát rất hay, tiếng đàn cũng thật buồn. Tôi rất thích học guitar, chúng ta có thể làm bạn được chứ.”

    Tôi chợt thấy mình đang bước sang một con đường khác, con đường mà em và cây đàn được đem ra so sánh. Em từng quan trọng với tôi hơn cây đàn guitar nhưng cho đến khi tôi thực sự tìm được một tri kỉ cho mình, tôi bắt đầu đem em và cây đàn ra so sánh. Tôi có linh cảm rằng mọi thứ đang dần thay đổi.


    Tham khảo thêm học đàn guitar
     
    Cảm ơn đã xem bài:

    Câu chuyện Giữa em và cây đàn

    Đang tải...


Like và Share ủng hộ ITSEOVN