Đôi bàn tay của mẹ tôi

Thảo luận trong 'Rao Vặt Toàn Quốc' bắt đầu bởi phucle, 18/1/16.

  1. phucle

    phucle Thành Viên Thường

    Tham gia ngày:
    13/8/15
    Bài viết:
    105
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Với tấm bằng cử nhân loại xuất sắc trong tay tràng chai rất tự tin nộp đơn tuyển dụng vào vị trí quản lý cấp thấp tại một tập đoàn có tiếng tăm trong nước. Vượt qua rất nhiều ứng viên khác tại các vòng sơ tuyển, đến vòng cuối cùng đích thân CEO của tập đoàn phỏng vấn anh ta để quyết định xem có tuyển dụng anh hay không.

    Với thành tích học tập ấn tượng của những năm ngồi trong giảng đường đại học, chàng trai ấy đã dễ dàng gây sự chú ý đến vĩ lãnh đạo cấp cao.

    Ngay từ khi đi học trung học cơ sở đến khi bước vào giảng đường đại học và cho tới lúc tốt nghiệp, không một năm nào chàng trai không đạt danh hiệu . Vị CEO hỏi “Anh chắc hẳn năm nào cũng giành học bổng của trường phải không”

    - “ Chưa bao giờ ạ” – Chàng trai trả lời.

    Vị CEO có vẻ ngạc nhiên và hỏi tiếp “ Vậy là các khoản chi phí trong quá trình học là do Cha anh chi trả phải không?”.

    Chàng trai trẻ liên đáp “ Cha tôi đã qua đời ngay từ khi tôi còn rất nhỏ, toàn bộ số tiền đó là do mẹ tôi một mình vất vả gánh vác cho tôi”.

    Vị CEO liền hỏi tiếp “ Mẹ anh làm nghề gì vậy “ – “ Mẹ tôi giặt quần áo” chàng trai trả lời.

    Nghe xong câu trả lời vị CEO im lặng một hồi rồi bảo tràng trai đưa hai bàn tay cho ông xem.đôi bàn tay khá đẹp và mềm mại.

    “ Anh có hay giúp mẹ làm việc giặt quần áo không”.

    “Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ cả “ chàng trai trả lời.“Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách hơn nữa. Mẹ bảo mẹ có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi,tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại.

    Vị CEO liều nói với chàng trai rằng “ Tôi có một yêu cầu nho nhỏ với cậu. Hôm nay lúc anh về nhà, anh hãy cầm lấy đôi bàn tay của mẹ anh và giúp bà rửa chúng rồi sang hôm sau hãy đến đây gặp tôi “.


    Chàng trai ra về mà lòng bộn bề với rất nhiều câu hỏi không hiểu nổi yêu cầu của vị lãnh đạo kia với mục đích là gì, có vẻ nó không liên quan lắm đến cuộc phỏng vấn hôm nay thì phải. Tối hôm đó chàng trai về nhà cũng vừa lúc mẹ đi làm về, cậu ta liền nói ngay “ Mẹ ơi hôm nay hãy để con rửa tay giúp mẹ nhé” . Bà mẹ không khỏi ngạc nhiên trước hành động lạ lùng của con trai .Có lẽ từ khi sinh con ra đó đây là lần đầu tiên thấy nó làm điều lạ lùng như vậy. Trong lòng bà cảm xúc lẫn lộn, vừa vui mừng vừa bộn bề với những câu hỏi trong đầu.

    chàng trai rất vui vẻ giúp mẹ rửa tay nhưng cảm xúc ấy đã sớm đị lấp đầy bởi anh chợt nhận ra bàn tay mẹ đã tím tái đi vì ngâm nhiều trong nước lạnh, da tay của mẹ đã bợt đi vì vò quần áo, vì trà sát quá nhiều trong nước.

    Lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta trong suốt quá trình đi học từ hồi cấp 1 đến tận bây giờ khi tốt nghiệp đại học. Chàng trai đã khóc vì điều đó, nhưng có lẽ với người mẹ những vết sẹo đó có là gì đâu so với thành công của người con ngày hôm nay.Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.

    Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn.

    Vị CEO nhận ra rằng có gì đó đã làm thay đổi con người chàng trai chỉ sau một đêm, nhìn đôi mắt thâm quầng do không ngủ,ông hỏi: ”Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì ngày hôm qua không Chàng trai trả lời: ”Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ, tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”

    - Vậy anh đã thấy được điều gì từ việc đó

    Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:

    - Có lẽ tôi có làm cả đời này cũng chẳng bao giờ đền đáp được những tháng ngày vất vả mà mình mẹ đã trải qua để có được đồng tiền nuôi tôi ăn học và trưởng thành đến ngày hôm nay. Có lẽ sự hi sinh ấy không gì đền đáp được, Tôi đã thấy được sự cực nhọc để kiếm tiền, sự lo toan bộn bề trong cuộc sống đã hằn lên đôi mắt mẹ, những vết sẹo trên tay kia sao tôi có thể trả hết được - Chàng trai ôm mặt khóc.

    Vị CEO mỉm cười và nói: ”Đó chính xác là những gì tôi muốn cậu nhận ra để khi làm người quản lý cậu sẽ đem chính cái tài, cái tâm của mình ra mà đối đãi với mọi người . Đó cũng là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý, hoặc một người trong tương lai sẽ ở cấp quản lý cao hơn của Tập đoàn này.

    -Hãy đi về nghỉ ngơi và bắt đầu công việc mới ở đây vào tuần tới nhé

    Còn rất nhiều những câu truyện hay nữa mà thanh tâm muốn chia sẻ với các bạn. Khi có chuyện muốn tâm sự, muốn tư vấn, những truyện về hôn nhân gia đình, cần chúng tôi chia sẻ hãy liên hệ 19006674 để được tổng đài tư vấn tâm lý tình cảm, tu van tinh duc, tu van tam ly thanh tâm chia sẻ cùng bạn những điều thầm kín.
     
    Cảm ơn đã xem bài:

    Đôi bàn tay của mẹ tôi

    Đang tải...


Like và Share ủng hộ ITSEOVN